Một tình yêu bất dịch trước ung thư

Tình yêu bất diệt trước ung thư

MỘT TÌNH YÊU BẤT DỊCH TRƯỚC UNG THƯ

TẬN MẮT CHỨNG KIẾN CÁI CHẾT CỦA VỢ, CHÚNG TÔI ĐÃ BIẾT CÁCH YÊU NHAU SÂU ĐẬM HƠN

BRANDON JANOUS

[SOURCE]
L: 1800 word

============

Tôi rất vui vì em đã chọn mình.

…Dù hạnh phúc hay khổ đau, giàu sang hay nghèo hèn, mạnh khỏe hay đau ốm, để trân quý và yêu thương nhau, cho tới khi cái chết chia lìa chúng ta…

Gần 10 năm trước, Rachel và tôi đứng trước mặt hàng trăm người yêu thương và nói những lời ấy với nhau. Bọn tôi còn thêm mấy lời riêng vào lời thề của mình cơ, lúc nào trong tủ bếp cũng có đầy kẹo này, và cứ thích là xoa lưng cho nhau thôi, nhưng chính câu “dù hạnh phúc hay khổ đau” mới là điều có ý nghĩa nhất.

Và các bạn à, bọn tôi đã sống đúng với lời thề ấy đấy. Tôi muốn nói, em luôn ở bên tôi và ủng hộ tôi trong những thời khắc “tệ hại” của bản thân. Và khi tôi bảo rằng tôi có rất nhiều điều tệ hại thì, bạn cứ tin đi. Một đống cái tệ luôn. Em cũng là người cổ vũ tôi mạnh mẽ nhất trong thời điểm “nghèo khó” của hai người. Và chúng tôi còn chứng kiến được những người nghèo hơn cơ. Em chưa bao giờ lung lay, chưa bao giờ chùn bước, chưa bao giờ muốn từ bỏ tôi cả — dù chuyện có xấu tới mức nào đi chăng nữa. Lúc tôi vấp ngã, em sẽ dìu tôi đứng lên. Em xứng đáng có được nhiều hơn thế này, nhưng vì một lý do nào đó, em đã chọn tôi đấy.

Tôi vẫn có cảm giác như thể đám cưới của chúng tôi mới chỉ diễn ra ngày hôm qua thôi vậy, và luôn tự nhủ rằng khoảnh khắc “cái chết chia lìa chúng ta” ngày nào đó sẽ tới thôi. Nhưng đến tỷ năm nữa tôi cũng chẳng dám nghĩ là nó lại tới sớm vậy. Đáng lẽ phải 50 hay 60 năm nữa chứ… Sao lại là hôm nay. Chắc chắn không phải hôm nay đâu mà.

Nhưng giờ đây, tôi ngồi đây và ngắm nhìn em say giấc, trong chính căn phòng bệnh viện chúng tôi đã ở được gần một tháng trời rồi. Bọn tôi đang phải đối mặt với tử thần đấy.

Cách đây chưa đến hai năm, em bị chẩn đoán mắc ung thư vú. Chúng tôi đã đấu tranh với nó và vượt qua được đấy. Năm tháng trước, em lại nói rằng mình bị đau lưng. Ban đầu chúng tôi đoán là do tuổi tấc thôi mà, nhưng rồi hóa ra đó là ung thư cột sống. Một tháng trước, tế bào ung thư xuất hiện trong dịch tủy của em và chỉ vài tuần trước thôi, nó đã lan tới tận não rồi.

Tôi đã nói chuyện với nhiều chuyên gia. Hết ý kiến này tới ý kiến khác. Chúng tôi còn khám phá ra nhiều ý tưởng khá hay ho mà vài người hoàn toàn xa lạ đã gợi ý cho mình đấy. Nhưng tới lúc này rồi thì, đội ngũ bác sĩ mà chúng tôi tập hợp được đã nói rằng bất kỳ liệu pháp nào cũng sẽ gây hại nhiều hơn là chữa trị mà thôi. Và tất cả đều đồng ý như vầy.

Từ giờ, mong muốn duy nhất là để cho em được thoải mái mà thôi. Và họ đã làm như thế đấy. Em đã thoải mái hơn nhiều so với vài tháng trước. Không còn những cơn đau em từng phải chịu đựng nữa. Cái món “cocktail thuốc” họ cho em uống ít nhiều đang có tác dụng kìa. Nếu không phải vì em bị mất trí nhớ tạm thời, gần như vào ngày nào bạn cũng sẽ thắc mắc rằng chúng tôi đang làm gì ở bệnh viện vậy.

Mỗi sáng sớm, em sẽ tỉnh giấc (có thể vào lúc ‪3 giờ, ‪8 giờ, hay ‪11 giờ), em sẽ hỏi tôi cùng câu hỏi ấy, hay bất cứ người nào khác trong phòng:

“Hôm nay mình định làm gì nào?”

Và sáng nào, tôi cũng sẽ đều nói như thế. Trong gần ba tuần liền, câu trả lời chẳng thay đổi chút nào.

Tôi sẽ hỏi xem em có thấy thoải mái không. Em bảo có.

Tôi hỏi là em có bị đau không. Em bảo không.

Và rồi tôi mỉm cười với em, thế là tuyệt vời lắm rồi, còn bảo rằng liệu trình đang có hiệu quả đấy. Và rằng em đang làm tốt tới mức nào. Em nhoẻn miệng, “Vâng”. Tôi yêu nụ cười của em biết bao.

Tôi cho rằng ngày nào em hỏi vầy vì em đã quên mất rằng chẳng có liệu trình nào cả. Và rằng chúng tôi đã chẳng làm được gì. Rằng thực ra mọi người chỉ đang chờ đợi mà thôi. Chờ đợi cái ngày em từ biệt mọi người. Nhưng lúc khác, tôi dám cá rằng em đang hi vọng đấy. Hi vọng là mọi thứ sẽ thay đổi. Rằng có lẽ hôm nay sẽ là ngày bọn tôi được rời khỏi nơi này.

Tôi sẽ chẳng bao giờ nghe được câu hỏi đó theo cùng một cách tới lần thứ hai đâu. “Hôm nay mình định làm gì nào?”

Sáng nào tôi cũng sợ hãi câu ấy. Bởi lẽ, tôi ghét câu trả lời biết mấy. Tôi đã ước rằng mình có thể nói rõ với em hơn cơ đấy. Tôi ước mình có thể nói rằng mọi thứ đang tốt lên đấy thôi. Hoặc cuối cùng thì, thế nào rồi mọi chuyện cũng sẽ tốt mà. Tôi mong mình có thể nói là bọn tôi sắp về nhà rồi, chỉ vài ngày thôi. Tôi ước mình có thể thay đổi được mọi thứ. Nhưng tôi chẳng làm được điều gì hết.

Chúng tôi đã tới một nơi thật kỳ quái trên hành trình của mình. Sẽ chẳng còn liệu trình nào nữa đâu. Các bác sĩ đã cố làm hết cách rồi. Đã tới lúc này, chúng tôi chỉ biết đợi.

Và tôi biết rằng từng ngày trôi qua, sẽ càng tới cái ngày tôi mất Rachel. Lại thêm một ngày ba đứa con của chúng tôi sắp sửa mất đi Mẹ yêu quý của chúng. Bố mẹ em sắp mất đi cô con gái thân thương. Em gái tôi sắp mất chị dâu và còn là người bạn thân nhất của con bé nữa. Anh trai em sắp mất đi người em duy nhất của mình. Với bố mẹ tôi, với cả gia đình, với những người bạn và tất cả những người biết em, tất cả đều cảm thấy đau buồn khi sắp mất đi một con người đẹp đẽ tới vậy.

Nghe thì buồn thật đấy, nhưng với nhiều người ảnh hưởng của em vẫn là rất lớn. Một người bạn có hôm đã nói, “Tôi còn chẳng nghĩ là mình từng thấy được cái nơi mà cô ấy đã có thể đưa chúng ta tới cơ”.

Thời gian này thật khó khăn quá mà. Nhưng sau tất cả những nỗi đau, những lần chịu đựng, trong nước mắt và cả sợ hãi, vẫn có những điều thật đẹp đẽ.

Bố em đã nói với tôi rằng, “Người ta đến đây là để được chăm sóc mà”. Và khi Rachel vô tình nghe được điều này, phản ứng của em khiến tôi ngỡ ngàng đấy.

“Em biết mình sắp chết rồi. Em chấp nhận được chuyện đó mà. Tới lúc này, tới hôm nay rồi, em chỉ cần được gặp Chúa mà thôi”.

Tôi chẳng thể ngồi nhìn vợ mình chết dần được. Ấy sẽ là điều khủng khiếp mà, sao tôi có thể chịu đựng được cơ chứ. Tôi đang ngắm nhìn em sống và thể hiện tình yêu của mình theo cái cách còn hơn cả sự đẹp đẽ kia. Tôi nhìn em chăm sóc mọi người này. Ngày nào cũng thế, tôi được ngồi ghế đầu để chiêm ngưỡng một điều gì đó thật khó tả. Phải ở đây thì bạn mới cảm nhận được.

Có quá nhiều thứ đẹp đẽ ẩn chứa trong sự tàn tạ. Rachel đã giúp tất cả chúng tôi thấy được vẻ đẹp kia.

Tôi chứng kiến các bác sĩ và y tá nước mắt đầm đìa lúc em chia sẻ với họ cảm giác của mình và nơi mà em sắp đến. Tôi còn được nhìn em an ủi họ rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.

Tôi đã thấy bạn bè từ khắp nơi trên thế giới đến tận nơi chỉ để được ở cùng em trong vòng năm phút đồng hồ, và em luôn động viên từng người trước khi họ rời đi.

Từng ngày một, người ta đến để nói lời tạm biệt đấy. Dù bạn nghĩ rằng, chứng kiến tận mắt những cảnh ấy là điều gì thật buồn, nhưng tôi thấy những người bước vào căn phòng đó đã thay đổi hoàn toàn lúc họ bước ra.

Tôi chẳng tài nào giải thích nổi đâu. Có lẽ bạn phải trải nghiệm mới hiểu được. Nhưng ít nhất, cảnh tượng thật đẹp đẽ mà. Có quá nhiều thứ đẹp đẽ ẩn chứa trong sự tàn tạ. Rachel đã giúp tất cả chúng tôi thấy được vẻ đẹp kia.

Tôi chẳng biết rằng mình còn bao nhiêu thời gian nữa. Chúng tôi vẫn cứ hi vọng rằng Chúa sẽ thay đổi mọi chuyện. Chúng tôi sẽ không bao giờ đầu hàng đâu. Nhưng hai người sẽ phát điên nếu không được chứng kiến phép màu Người thực hiện ngay trước mắt chúng tôi đây, thông qua những câu chuyện Rachel kể lại. Không chỉ trong căn phòng nơi bệnh viện này đâu mà là trên khắp thế giới ấy.

Nếu bạn chưa được gặp Rachel, tôi thực sự rất tiếc. Tôi ghét cái cảm giác đó đấy. Tôi mong rằng bạn có được 5 phút bên em. Chắc chắn bạn sẽ nhìn cuộc đời theo cách hoàn toàn khác. Bạn sẽ thích thú từng khoảnh khắc của cuộc sống biết bao. Bạn sẽ ít kêu ca đi, sẽ cười nhiều hơn. Nếu được dành ra 5 phút bên cạnh em, bạn sẽ hiểu rằng tình yêu thương thực sự dành cho người khác là như thế nào. Lúc ra về, bạn sẽ tốt đẹp lên, sẽ biết yêu thương hơn đấy.

Tôi rất vui vì em đã chọn mình lúc gần 10 năm trước đây để đi cùng trong suốt hành trình này. Vui vì em đã chọn tôi làm người đồng hành trong trận chiến kia. Vui vì em chẳng bao giờ từ bỏ tôi. Mỗi ngày tôi đều biết ơn vì em đã chọn mình. Câu chuyện của bọn tôi là thứ ngôn tình ưa thích của tôi đấy. Bởi vì em đã chọn tôi mà.

‘Cho tới khi cái chết chia lìa chúng ta’.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x