Lỗi lầm lớn nhất cần tránh trong sự nghiệp là gì?

Lỗi lầm lớn nhất

Q: Lỗi lầm lớn nhất cần tránh trong sự nghiệp là gì?

A: Rohan Kamath, Program Manager tại Microsoft (2016-nay)

L: 1300 word

[SOURCE]

========

Tháng ba, 2016, Seattle, WA.

Tôi đã làm tại vị trí này cho Amazon gần ba năm rồi. Trong khoảng thời gian ấy, tôi đã xây dựng một doanh nghiệp SME về chuyên ngành của mình đấy. Tôi là một lập trình viên khá trong hai năm đầu tiên, không quá giỏi nhưng vẫn trên mức trung bình. Trong năm thứ ba, chúng tôi đã cải tổ nhiều lần và phần lớn team tôi bỏ đi. Tôi cố gắng trụ lại đồng thời hi vọng rằng mình sẽ được khen thưởng vì hành động ấy. Cuối cùng, tôi bị chuyển qua tay 5 sếp chỉ trong 1 năm. Cùng thời gian ấy, tôi đã gánh vác công việc và trách nhiệm của cả team luôn đấy. Vậy mà trời đất, tôi còn chẳng nhận được phần thưởng nào; và việc thay đổi giám đốc đồng nghĩa với việc tôi sẽ mất đi hai dịp đề bạt. Khi tới lần đề bạt kế tiếp, những gì người ta nói với tôi đã không xảy ra. Vị sếp mới chỉ quen tôi được có 45 ngày lúc bấy giờ. Cùng năm đó, tôi đã thiên về làm quản lý hơn là lập trình do thực tế đòi hỏi. Tuy nhiên, việc đề bạt các lập trình viên được đưa ra dựa trên hiệu suất làm việc của lập trình viên đó. Một người quản lý mới không có những dữ liệu kia hiển nhiên sẽ chẳng thể nào suy nghĩ cho tôi nhiều được. Ông ấy đã hoàn toàn đúng.

Tôi nghỉ việc trong tuần kế tiếp và chuyển đi, bắt đầu một vị trí mới tại Microsoft. Do bị chậm visa, tôi đã gia nhập vào một team khá thân mà tôi từng phỏng vấn trước đó. Giám đốc mới của tôi có vẻ không quan tâm cho lắm. Người ta nói cho tôi biết có một vấn đề lớn cần giải quyết. Họ chẳng hướng dẫn, chẳng giám sát, chẳng động viên tinh thần hay gì hết. Tôi dành thời gian để học nhưng chẳng biết cần phải học gì cả. Tôi chán ghét chính bản thân mình vì phải vác xác đi mỗi ngày mà chẳng làm được gì cả. Tôi không biết cần nói chuyện với ai cả; tôi chẳng muốn gặp và nói chuyện với cấp trên bởi lẽ tôi cảm giác rằng sẽ có ai đó nhìn mình khi gã mới vào này lại đi kêu ca. Tôi còn chẳng có bạn bè hay cố vấn gì cả. Khoảng 5 tháng làm việc, cấp trên nói với tôi rằng tôi cần tạo ra được kết quả gì đó cho công ty hoặc suy nghĩ về việc ra đi. Tôi không biết phải giải thích với bà kiểu gì để nói rằng mình vẫn chẳng hiểu phải làm thứ gì.

Một tháng nữa nhanh chóng trôi qua, tôi đã cực kỳ may mắn đấy; sếp trở nên nhẹ nhàng hơn và tôi có cơ hội làm việc trực tiếp với team đã phỏng vấn và nhận tôi. Sếp mới rất mong muốn tôi có cơ hội, bà tin tôi và đã đấu tranh với cấp trên của tôi để tôi có thêm được một tháng. Tôi đã không bỏ phí cơ hội này.

Sai lầm lớn nhất cần phải tránh trong sự nghiệp là gì ấy à?

Kỳ vọng nhé.

Trong môi trường doanh nghiệp, không phải ngẫu nhiên mà mọi thứ xảy ra đâu. Ở câu chuyện đầu tiên, tôi đã mong rằng công ty và tổ chức sẽ ở bên tôi vì tôi luôn ở bên họ khi họ cần. Tuy nhiên, tới lúc đó, tôi không có dữ liệu cần thiết để thực hiện kế hoạch. Nhiều lúc, đặt công ty lên trên chính bản thân mình cũng không phải là ý tệ đâu; nhưng hãy luôn để ý tới mục tiêu và hiểu rằng việc bạn đang làm sẽ giúp bạn đạt được mục tiêu ấy kiểu gì. Chính bạn, chứ không phải sếp bạn, mới là người chịu trách nhiệm cho sự thăng tiến trong sự nghiệp của bạn.

Ở câu chuyện thứ hai, tôi đã bó tay ngồi chờ và hi vọng sẽ có ai đấy tới cứu mình. Tôi đã nghĩ rằng bằng phép màu nào đó, có người sẽ nhận ra mọi chuyện và tự khắc đâu sẽ vào đấy. Thực ngây ngô quá mà. Chăm lo cho sự nghiệp của bạn không phải là trách nhiệm của công ty đâu nhé, bạn là người chuyên nghiệp và cần phải học cách chăm lo cho chính bản thân mình chứ.

○ Nếu cảm thấy mình không được trọng dụng, hãy cố gắng hiểu lý do tại sao. Có lẽ bạn không đóng góp được nhiều giá trị như bạn vẫn nghĩ đâu. Nếu vẫn kiên quyết nghĩ như thế, thì bạn nên nói chuyện với cấp trên của mình và nếu tình hình chẳng có gì thay đổi, vẫn còn cả một bầu trời rộng lớn đang chờ đợi bạn cơ mà. Bạn là chủ nhân của những kỳ vọng mình đặt ra đấy.

○ Bạn sẽ chẳng nhận được gì trừ khi bạn tạo ra được giá trị cho họ và yêu cầu từ họ. Tôi luôn để ý thấy rằng có hai loại người, người luôn xin được đề bạt và tăng lương mà không thực sự tạo ra được gì; họ cảm giác rằng SAU KHI được lên chức, họ mới làm việc chuẩn chỉ cơ. Chẳng bao giờ có chuyện như thế đâu; bao giờ mọi thứ cũng ngược lại đấy nhé, trước hết bạn cần chứng minh rằng bạn đang làm được ở một mức độ nào đấy trước khi bước vào vị trí đó. Nhóm hai là những người đã ở mức đấy rồi nhưng lại chẳng bao giờ đòi hỏi. Bạn sẽ có được những gì mình xứng đáng, nhưng bạn cần nói lên xem mình đáng nhận được gì và có khả năng chứng minh điều đó. Bạn là chủ nhân của những kỳ vọng mình đặt ra mà.

○ Cân bằng giữa cuộc sống và công việc là thứ hão huyền. Thường thì bạn sẽ phải hi sinh thứ này để đổi lấy thứ kia. Từ đó, mỗi thứ khác nhau sẽ có mức độ quan trọng khác nhau với bạn trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, sự nghiệp. Hãy nhận thức những thứ đó, thấu hiểu chúng và sắp xếp cho tốt nhé. Bạn là người duy nhất có thể đặt ra được những kỳ vọng tại đó và hoàn thành kỳ vọng ấy. Bạn tự đề ra cân bằng giữa cuộc sống và công việc của riêng mình. Bạn là chủ nhân của những kỳ vọng mình đặt ra mà.

Hãy dám mơ nhé Hãy đi tới những nơi mình thích, Hãy trở thành con người bạn muốn nhé.

Phần lớn sự nghiệp của bạn cuối cùng sẽ quy về chuyện mong muốn đúng thứ mà thôi. Không chỉ kỳ vọng với sếp / cấp trên / tổ chức mà còn với chính bản thân mình nữa. Người duy nhất chịu trách nhiệm về sự nghiệp của bạn là CHÍNH BẠN. Nếu đã biết được thứ gì sẽ hiệu quả với bạn, hãy giữ chặt lấy nó, đòng thời học hỏi trong quá trình phát triển của bản thân nhé. Nếu thấy rằng có điều gì đó đang đi chệch hướng, hãy cố hiểu lý do và thay đổi những gì cần thiết, cảm giác dễ thỏa mãn sẽ chẳng đưa bạn đến đâu hết.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x